Bước vào phân khu tương lai của sự kiện, không gian trưng bày tàu vũ trụ Orion lập tức gây ấn tượng mạnh bởi quy mô đồ sộ và độ phức tạp của bề mặt vật lý. Khác với những bản vẽ khô khan, khối mô hình này được chế tác để người xem có thể chiêm ngưỡng lớp vỏ ngoài nguyên bản, chia làm hai cấu trúc gắn liền nhau: Module Phi hành đoàn (Crew Module) hình nón cụt phía trên và Module Dịch vụ Châu Âu (European Service Module – ESM) hình trụ nằm phía dưới. Việc nhà tổ chức quyết định đóng kín phần nội thất buồng lái lại vô tình tạo không gian tối đa để làm nổi bật vẻ đẹp cơ khí thô ráp, rành mạch của phần cứng phi thuyền.

Bốn cánh pin mặt trời của tàu vũ trụ Orion trong chương trình Artemis II được lắp đặt bên trong Tòa nhà Vận hành và Kiểm tra tại Trung tâm Vũ trụ Kennedy của NASA. Nhiếp ảnh gia: NASA/Rad Sinyak
Thiết kế tĩnh của mô hình phô bày những cải tiến vượt bậc về cấu trúc so với kỷ nguyên Apollo. Xung quanh thân tàu là hệ thống vòi phun điều hướng, các khối động cơ đẩy cỡ nhỏ dùng để tinh chỉnh quỹ đạo và lưới ăng-ten liên lạc băng thông rộng. Nổi bật nhất ở nửa thân dưới của mô hình là bốn tấm pin năng lượng mặt trời khổng lồ có thể gấp mở, được bố trí theo hình chữ X, chịu trách nhiệm cung cấp toàn bộ năng lượng cho hệ thống hỗ trợ sự sống của phi hành đoàn 4 người trong suốt 21 ngày hoạt động liên tục.

Tàu Orion di chuyển trong không gian, đưa phi hành đoàn Artemis II hướng đến Mặt Trăng. Ảnh: NASA
Mô hình không mở cửa vào trong, nhưng việc phác họa chính xác vị trí các cổng kết nối, cửa sập thoát hiểm và lớp vỏ bọc hợp kim nhôm-lithium bên ngoài đã giúp giới khoa học và người dân hiểu rõ hệ thống phần cứng phức tạp sẽ bảo vệ con người trước bức xạ vũ trụ khắc nghiệt. Artemis II không chỉ là một chuyến bay quanh Mặt Trăng, nó là bài kiểm tra độ bền cơ khí tối thượng để mở đường cho các sứ mệnh định cư trên Sao Hỏa trong vài thập kỷ tới.

